Trang Chính

  Dược Vị

  Toa Thuốc

  Diễn Đàn

  Đăng Nhập

  Đăng Ký

Diễn đàn >> Kiến Thức Phổ Thông >> PHẢN BIỆN VỀ BÀI JUSTME ĐĂNG CỦA THẦY NGỌC

<< Đăng Chủ Đề Mới >>
PHẢN BIỆN VỀ BÀI JUSTME ĐĂNG CỦA THẦY NGỌC - posted by quangthong02 (Hội Viên)
on May , 05 2012
Chào mọi người!
Sau khi đọc bài của Lương Y Đỗ Đức Ngọc, tôi có một số ư kiến phản biện và tranh luận để thanh minh lại cho Đông y, đồng thời để làm trong sáng lại y ư và y lư của Đông y. Tôi không có ư phản đối, hoặc nói là LY Ngọc sai, nhưng, bài viết có một số quan điểm đă rời xa với Đông y. Nay tôi viết bài này để làm sáng tỏ những đặc điểm, đặc thù của Đông y, nhằm giúp mọi người nh́n nhận Đông y với thái độ thân thiện và dễ hiểu hơn.
Xin cảm ơn Justme đă đăng bài để có đề tài cho mọi người tranh luận và chia sẻ.
Nếu có điều kiện, xin Thầy Ngọc vào diễn đàn để cùng chia sẻ với mọi người.
Trong bài viết của thầy Ngọc, thầy có nói ¿3000 năm trước, các thầy thuốc Đông y cũng mổ xẻ, thử nghiệm thuốc trên thân sống của những tử tội được nhà vua cho phép¿. Những câu nói này được phổ biến gần như trong các trường dạy về Đông y ở Trung Quốc và Việt Nam. Họ c̣n nói rằng: Huyệt vị trong châm cứu của Đông y được h́nh thành nhờ qua quá tŕnh con người bị tên bắn, đá gai đâm vào một số vùng cơ thể, sau đó có một số bệnh trong người được tiêu trừ, và huyệt vị từ đó h́nh thành¿ Như vậy, nếu xét lại những câu nói đó, ta có thể thấy cách nói thật ấu trĩ. V́ người đi săn bắn và các chiến b́nh th́ không thể là thầy thuốc, và ngược lại, đă là thầy thuốc th́ không thể là chiến binh hay người săn bắn. Vậy th́ người bị thương làm sao có thể lư luận, quan sát, để khẳng định rằng sự tổn thương nơi này có thể làm mất đi sự tổn thương nơi khác. Và cứ chờ đợi theo cái kiểu: ¿có bị thương th́ mới t́m ra huyệt¿ th́ đến bao giờ hệ thống huyệt đạo và kinh lạc mới h́nh thành? C̣n nếu nói rằng cách đây 3000 năm con người mổ xẻ cơ thể sống để phân tích nội tạng và cơ thể¿ th́ bây giờ, Đông y sẽ có hai vấn đề: thứ nhất, nền tảng của học thuật Đông y được đặt trên tính phi nhân, phi đạo đức, và tàn bạo; thứ hai, qua 3000 năm mổ xẻ như vậy, chắc chắn Đông y phải có một kinh nghiệm tột đỉnh về phẫu thuật, mà không có một nền y học nào vượt qua được. Bên cạnh đó, các thầy thuốc nếu sẵn sàng mổ sống một con người để nghiên cứu, th́ họ không có nhân tính, không có nhân tính th́ sao có thể làm thầy thuốc được, làm ǵ có ḷng trí thanh cao để nghiên cứu y thuật?
Những lập luận trên của các nhà y học Trung Quốc cận đại đă ảnh hưởng đến các thầy thuốc Đông y Việt Nam, khiến họ cũng có cách nghĩ hệt như vậy. Tôi nghĩ, bản thân những thầy thuốc này chưa từng đọc qua sách Dịch, hoặc Sách Nội Kinh, v́ vậy, họ chỉ lập luận qua loa chiếu lệ, để rồi khiến cho người ta nh́n Đông y với con mắt xem thường và không tin tưởng.
Sách Nội Kinh ra đời trước Công Nguyên mấy ngàn năm, sách này được xem như là linh hồn của đông y, từng chữ từng câu như vàng như ngọc, không thừa không thiếu, ư nghĩa uyên áo thâm sâu cùng cực, khiến cho những ai càng đi sâu th́ càng giỏi. Ḥa Đà và Biển Thước (và các y gia đời sau), sẽ không có ai biết đến nếu không học từ sách này. Ngay cả sách Nạn Kinh của Biển Thước (Tần Việt Nhân) cũng được đẻ ra từ Nội Kinh, Thương Hàn Luận cũng từ đây mà ra. Các sách châm, cứu, mạch học, dược học, lư luận¿ cũng từ đây mà ra (xin lưu ư, có nhiều bản dịch tiếng Việt làm cho ư nghĩa và tinh thần của Nội Kinh bị mờ nhạt và mất đi giá trị của nó, v́ vậy, không ai muốn đọc Nội Kinh, v́ thấy nó chẳng mang lại cho họ được điều ǵ cả). Trong sách này, nội dung đă nêu rơ lên phương pháp nghiên cứu về con người là được dựa trên cơ sỡ là vũ trụ, là dịch học, là ngoại cảnh, là ngũ hành. Trong sách này, và thậm chí trong kho tàng y văn Đông y, cũng chưa hề thấy Đông y đặt cơ sở nghiên cứu và lư luận bằng cách mổ xẻ con người, hay vô t́nh mà phát hiện và phương pháp điều trị. Thiên ¿Thượng Cổ Thiên Chân Luận¿ (上古天真论) sách Nội Kinh (Tố Vấn) có đoạn: vua Hoàng Đế hỏi Kỳ Bá: Ta nghe nói, người thời thượng cổ, có thể sống lâu trăm tuổi trở lên, nhưng động tác không hề chậm chạp suy giảm; người thời nay, mới sống đến tuổi năm mươi, mà động tác đã biểu hiện rõ dấu hiệu của sự già lão suy giảm. Đấy có phải là do thời thế khác nhau chăng? Hay là do con người không biết phép tắc giữ gìn sức khỏe (dưỡng sinh)? Kỳ Bá Đáp: Người thời thượng cổ, có nhiều bậc trí giả biết đạo(4) dưỡng sinh (phép giữ gìn sức khỏe), họ tuân thủ quy luật Âm Dương Thiên Địa, thích ứng với sự thay đổi của bốn mùa (hòa vu thuật số)(5), ăn uống có tiết chế, làm việc có chừng mực, không lao tâm, lao lực thái quá (bất vọng tác lao)(6). Nhờ vậy mà tinh thần và thân thể mới có thể thống nhất hài hòa, (tinh thần và thể xác) cùng tồn tại mà không bị tổn hại. Từ đó hưởng tận tuổi trời(thiên niên)(7) sống ngót trăm tuổi mới chết. Con người ngày nay thì không như vậy, (họ) trong bữa ăn dùng rượu thay cho canh, cuộc sống thường ngày gấp gáp, gò bó, sau khi say rượu thì phòng sự bừa bãi; vì ham muốn mà khô kiệt tinh khí, vì không biết giữ gìn, để hao tổn sức lực mà tổn hại đến chân nguyên. Không biết gìn giữ bảo vệ tinh khí trong cơ thể cho đầy đủ (bất tri trì mãn)(8); thường vận dụng tinh thần không điều độ mà không tiết chế, nghỉ ngơi, chỉ biết đạt được những khoái lạc mà mình mong muốn, rời bỏ mất cái đạo lớn có thể khiến cho con người đạt được niềm vui chân chính. Làm việc, nghỉ ngơi không có quy luật, cho nên sống đến năm mươi tuổi thì đã già lão suy yếu.. . (đây là bản dịch của tôi). Như vậy, qua cuộc đối đáp đó, cho thấy vài ngàn năm trước Công Nguyên, đời sống con người cũng đă đi xuống, cũng đă rối loạn. Trong đoạn đối đáp, vua Hoàng Đế có hỏi ¿Người Thượng cổ¿, và Kỳ Bá nói ¿thời thượng cổ có nhiều Trí Giả, Thánh Nhân¿. Vậy là đă rơ, thời Thượng cổ lại chính là thời kỳ huy hoàng và đỉnh cao của trí tuệ, đó là thời kỳ con người sống ¿Pháp vu âm dương, Ḥa vu thuật số¿ (thuận theo quy luật âm dương vũ trụ), thời kỳ này là thời kỳ đẹp đẽ nhất của nhân loại. Trong thời điểm này, dịch học đă ở đỉnh cao, v́ trí tuệ con người lúc đó quá cao siêu, nên người ta dùng mật mă (dưới h́nh tượng Bát Quái) để làm ngôn từ cho trí tuệ, tinh thần dịch học không thể dùng chữ viết và cách giải thích thông thường để diễn giải về nó. Dựa trên dịch học, con người có thể ngồi dưới đất tính sao trên trời, rồi đặt tên cho nó, rồi tính ra quy luật vận chuyển để biết được một chu kỳ 60 năm sẽ diễn biến như thế nào; khí hậu trong một năm sẽ diễn biến như thế nào, rồi áp dụng vào Nông học, đánh bắt, chính trị, tâm lư, văn chương, hội họa, vơ thuật, ẩm thực, và đặc biệt là Y học. Dựa trên cơ sở của Dịch học, họ đă quy nạp, tính toán ra được cái nào gọi là tạng, cái nào gọi là phủ, tại sao gọi như vậy, công năng của nó như thế nào, tương quan giữa tạng phủ cơ thể với ngoại cảnh, vũ trụ, mỗi tạng phủ có bao nhiêu huyệt, mỗi huyệt mang tính âm dương như thế nào, bệnh tật xuất phát từ đâu, có tương quan đến khí hậu bốn mùa, ẩm thực, sinh lư ra sao¿ Rồi cũng dựa trên Dịch học mà đưa ra phương pháp tầm soát bệnh khi chưa phát bệnh, điều trị bệnh khi đang phát bệnh, pḥng bệnh sau khi khỏi bệnh. Một nền y học thuận với tự nhiên, có tính triết lư cao độ, có quy nạp rơ ràng và khoa học như vậy, tại sao lại chỉ có vài câu nói cộc lốc là giải thích xong? Tại sao người xưa biết được con gà mang tính Kim, Kim thuộc vị cay, nên lấy phân gà bón cho ớt th́ sẽ khiến ớt cay hơn? (điều này đă được khoa học chứng minh); tại sao trong nhân sâm có độc tố cực mạnh, chiết xuất chất độc của 1 lạng Nhân sâm là đủ để giết chết một con voi, nhưng dựa trên Dịch học người ta quan sát và thấy Nhân sâm là thuốc cực quư, v́ nó trồng nơi rừng sâu, chỗ ẩm ướt, bởi âm thủy sinh ra, lúc sinh ra thân có 3 nhánh, là có 5 chét, 3; 5 là số dương, dựa trên số mà bàn th́ Nhân sâm sinh ra ở âm, mà thành ở dương, giống như khí trong cơ thể là dương, được sinh ra từ Thận là âm. V́ vậy Nhân sâm được gọi là Thánh dược để bổ khí sinh tân; hoặc như Tam thất, lá của nó một là có 3 lá, hai là 7 lá (nên gọi là Tam thất). V́ được mộc khí nuôi dưỡng nên có số 3, có hỏa khí nuôi dưỡng nên có số 7, phù hợp với số của Mộc hỏa trong Hà đồ. Tạng mộc hỏa thuộc Can và Tâm, hai tạng này chủ quản huyết dịch trong cơ thể. Lá tam thất xanh, gân lá hồng, cũng là màu của Mộc và Hỏa, cho nên rễ của nó có công năng hóa ứ hành huyết, khiến cho Tâm hỏa sinh huyết; Can mộc tàng huyết¿ đó là về dược tính, trong Châm Cứu Học th́ được ứng dụng huyền diệu vô cùng, có kinh âm, có kinh dương, có giờ âm, giờ dương, giờ mở giờ đóng, lại c̣n lập ra Tư Ngọ Lưu Chú, Linh Quy Bát Pháp¿nói như vậy để thấy, muốn nói về Đông y, th́ phải học hiểu về nó, phải yêu nó, phải xem nó chính là ḍng máu đang chảy trong người, phải thấy nó quư hơn những ǵ thuộc về vật chất. Nếu không th́ mở miệng ra là sai, mở miệng ra là ngụy biện.
Trong mạch học và bệnh học Đông y, các tài liệu và y văn đều tuân thủ một quy tắc là : Y phải đi từ ư; Y phải đi từ lư. V́ tư tưởng của Đông y uyên áo khó hiểu, nên y văn chỉ dùng ư, chứ không nói rộng đến từng chi tiết. Về sau, có các sách viết chi tiết về phân mạch đối bệnh, như các sách ¿Sát Bệnh Chỉ Nam¿ (察病指南) (do y gia Thi Phát, viết vào đời Tống, năm 1241), ¿Đồ Chí Mạch Quyết¿ (图注脉诀) (do y gia Trương Thế Hiền, viết vào đời Minh, ¿Nhân Chi Mạch Ảnh Quy Chỉ Đồ Thuyết¿ (人之脉影归指图说) (do y gia Thẩm Tế Phi, viết vào đời Minh), và gần đây nhất, vào năm 1976, Lưu Quán Quân đă viết cuốn Mạch Chẩn (脉诊) rất đầy đủ (các sách trên đều tiếng Trung. Nếu ai có nhu cầu đọc th́ tôi sẽ gửi qua Email). Các sách này cũng chỉ nói đến ư, đến lư, chứ không chi tiết hóa ra bệnh. V́ nếu nói chi tiết ra theo cách nói b́nh dân, th́ sẽ khiến cho người mới học bị đi lệch và đi mông lung. Thường bắt mạch th́ xếp theo tổng cương mạch, chủ mạch, bát cương mạch, chủ bệnh mạch.
Ví dụ trong chứng khí hư huyết ứ th́ mạch sẽ là trầm, sáp. Khi thấy mạch này th́ biết ngay biểu hiện của người bệnh sẽ là sắc mặt tối ám, hoặc trắng bệch (đôi khi phụ nữ đánh phấn sẽ không thấy được, v́ vậy phải căn cứ vào mạch mà biết), người mệt mỏi vô lực, thiểu khí ít nói, người đau châm chích, đa số đau ở ngực sườn, vùng đau không di chuyển, đau cự án. Nếu có các chứng theo bát cương th́ sẽ có thêm mạch tŕ, hoặc khẩn, hoặc sác¿ đi theo; nếu là có bệnh tạng phủ th́ mạch sẽ hiển thị mạch của tạng phủ đó. Như vậy với mạch trầm sáp, th́ thuật ngữ chuyên môn chỉ cần nói đây là chứng ¿Khí hư huyết ứ¿, v́ có diễn tả ra thêm th́ chỉ làm rối thêm t́nh h́nh, mất trọng tâm. C̣n nếu chỉ viết cho người ngoại đạo học, nếu họ không hiểu được Trầm, sáp là ǵ, th́ có viết ra ngàn lời họ cũng không hiểu, nhưng một khi đă hiểu được Trầm, Sáp là ǵ, th́ họ không cần phải đọc rộng ra nữa mà sẽ tự hiểu. Do đó, trong khuôn khổ y văn của Đông y, cần phải giữ ǵn sự trong sáng của thuật ngữ đông y, tránh không nên dùng những từ của y học hiện đại xen vào (ví dụ như thừa Cholesterol, huyết áp thấp, huyết áp cao¿), như vậy là góp phần bóp méo đi h́nh ảnh nghiêm túc của Đông y. Mọi người sẽ nh́n nhận Đông y là một nền y học chắp và và vay mượn.
Ở phần mạch bệnh đông y đúc kết bệnh thành 257 bệnh của thầy Ngọc, tôi xin được nói lại cho sáng tỏ một chút. Ở Thiên thứ nhất, điều 13, sách Kim Quỹ Yếu Lược giải thích phần bàn về bệnh của sách Nội Kinh Tố Vấn, chép rằng (tôi nói gọn):
- Dương bệnh gồm có 18 loại gồm: đầu thống (đau đầu), gáy, thắt lưng, cột sống, tay, chân đau co rút.
Giải thích: Ba kinh dương bên ngoài, 6 bệnh kể trên tuy là ở cả trên lẫn dưới, nhưng đều là bệnh thuộc bên ngoài cơ thể, nên được gọi là dương bệnh. Bệnh bên ngoài gồm có doanh bệnh, vệ bệnh, doanh vệ kiêm bệnh. V́ vậy tuy một bệnh mà là 3; 6 bệnh nhân cho 3 thành 18 bệnh.
- Âm bệnh gồm có 18 loại gồm: ho, khí nghịch, thở suyễn, nôn mửa, nghẹn, sôi ruột, trướng đầy, tâm thống, co quắp.
Giải thích: 3 kinh âm chủ về bên trong cơ thể. 9 bệnh kể trên là bệnh của tạng phủ, thuộc bên trong cơ thể, nên gọi là âm bệnh. Bệnh ở lư th́ có bệnh hư bệnh thực, v́ vậy 1 bệnh mà lại là 2; 9 bệnh nhân cho hai thành 18 bệnh.
Bệnh ngũ tạng có 18 loại, tất cả hợp thành 90 bệnh.
Giải thích: ngũ tạng gặp phải lục dâm gồm: phong, hàn, thử, thấp, táo, hỏa, mà thành bệnh. Bệnh phân ra khí phận, huyết phận, khí huyết kiêm bệnh, 3 thể này nhân với lục dâm thành 18 loại. 18 bệnh ở mỗi tạng nhân cho 5 thành 90.
Con người lại có Lục vi, Vi có 18 loại bệnh. Hợp lại tất cả là 108 bệnh
Giải thích: Lục vi tức là tà của lục dâm trúng vào tạng phủ, bệnh ở phủ nhẹ hơn bệnh ở tạng, nên gọi là ¿lục vi¿ (微 - tức là nhẹ, nhỏ). Lục vi cũng có phân ra khí phận, huyết phận, khí huyết tương kiêm, 3 thể này nhân cho lục dâm thành 18 bệnh. 6 lần 18 bệnh thành 108 bệnh.
Ngũ lao thất thương lục cực và 36 bệnh phụ khoa, v́ không thuộc vào lục khí ngoại cảm, nên không nằm trong sự quy nạp này.
Giải thích: Ngũ Lao gồm: Nh́n lâu hại huyết, nằm lâu hại khí, ngồi lâu hại cơ thịt, đứng lâu hại xương, đi lâu hại cân (gân); Thất Thương gồm: no quá (tổn) thương tỳ, giận quá khí nghịch thương Can, Pḥng lao quá độ, ngồi lâu nơi ẩm thấp thương thận, ăn nhiều độ lạnh thương phế, ưu sầu tư lự thương tâm, giầm mưa giải nắng thương h́nh thể, thường hay lo sợ thương đến chí; Lục Cực gồm: Khí cực, Mạch cực, Cân cực, Cốt cực, Nhục cực, tinh cực (cực ở đây đă suy vi đến mức cùng cực).
Năm loại tà trung vào cơ thể con người th́ sương gió thuộc thanh khí, khi vào cơ thể sẽ ở thanh khiếu, ở phần bên trên; trọc tà tức là thủy thấp, khi vào cơ thể th́ ở bên dưới. Đại tà, tức là phong tà, có tính tán và chậm, đa phần là ở ngoài biểu; tiểu tà, tức là hàn tà, tính thúc bó, thường đi theo kinh lạc mà vào trong lư. Kinh mạch ở lư thuộc âm, lạc mạch ở ngoài thuộc dương, Hàn khí th́ theo âm, cho nên cực hàn tổn thương kinh; nhiệt khí theo kinh dương, nên cực nhiệt tổn thương lạc (câu này thầy Ngọc viết sai thành: Hàn làm tổn thương kinh mạch âm, nhiệt làm tổn thương kinh mạch dương. Thực ra trong Đông y cũng có câu: hàn tổn thương dương, nhiệt tổn thương âm. Chứ không bao giờ hàn tổn thương âm, nhiệt tổn thương dương cả). C̣n đúc kết thành bao nhiêu bệnh thị mọi người cộng lại là ra.
Từ những minh chứng sơ bộ trên, đă cho thấy, nền học thuật của Đông y là một nền học thuật mang đầy tính nhân văn và uyên thâm. Chúng ta cần mổ xẻ, tranh luận, và chứng minh, để Đông y luôn được nh́n nhận là một nền y học chân chính, trí tuệ, và có bề dày lịch sử.
Có lẽ khi tôi viết bài này, sẽ khiến nhiều người hiểu lầm tôi muốn vạch lá t́m sâu, muốn chỉ cái sai người khác. Nhưng xin mọi người hiểu cho, Đông y là một ngành luôn đồng hành với người Á châu chúng ta trong suốt chiều dài lịch sử tồn tại và phát triển, cho đến bây giờ nó vẫn sáng chói. Để duy tŕ và ǵn giữ điều này, những người có liên quan đều phải ra sức nhổ cỏ, nhặt sạn, để làm trong sáng, và bảo tồn di sản Đông y. Khi tôi viết bài này, mục đích chỉ có như vậy, và tôi xin khẳng định rằng, tôi rất tôn trọng thầy Đỗ Đức Ngọc, và nếu thầy có đọc được bài của tôi, th́ xin thầy hiểu cho: nếu trong ngành nghề với nhau, mà không nghiêm túc với nhau, th́ không thể phát triển được. Bài học của Đông y Việt Nam đă cho thấy điều đó, trải qua mấy ngàn năm, nhưng thuốc Nam ta vẫn giẫm chân tại chỗ, v́ không có nền tảng lư luận, trong khi thuốc Nam tà cực kỳ kỳ diệu. Hy vọng trong tương lai, sẽ có những thầy thuốc giỏi Việt Nam noi gương Nam Y Dược Vương Tuệ Tĩnh, và Giáo Sư Đỗ Tất Lợi, làm sáng tỏa cho nền y học của nước nhà.

Trần Quang Thống.
 
Replied by Thiện Nhân (Hội Viên)
on 2012-05-05 23:17:38.0
chào thầy quang thông:
sáng ra làm ǵ th́ là cháu phải tranh thủ thời gia lên diễn đàn trước rồi mới......ăn sáng
cháu đả bỏ ra nhiều nhiều tḥi gian đọc bài của thầy.quả thiệt danh bất hư truyền.....
ai mà củng như thầy th́ nền y học cổ truyền sẻ đi lên.....
đúng như thầy nói thời trẻ như chúng em không biết tiêng trung nên không thể biết được y học cổ xưa lại sâu xa tới thế thiệt là thiệt tḥi.
những sách giáo khoa nay bán trong siêu thị nhà sách thiệt nh́n là cháu chủng chẳng muống đọc rồi.v́ xen lẩn nền y học hiện đại và y học cổ vậy.như đả chắp vá chỉnh sửa lộn nhào.v́ thế ma cháu muốn đi sâu nghiên cứu về nó mà chắc có lẻ bó tay rồi.
như thầy nói nền y học cô xua không được chỉnh sữa hay thay đổi để bảo tồn nền y học.
bài \Có lẽ khi tôi viết bài này, sẽ khiến nhiều người hiểu lầm tôi muốn vạch lá t́m sâu, muốn chỉ cái sai người khác. Nhưng xin mọi người hiểu cho, Đông y là một ngành luôn đồng hành với người Á châu chúng ta trong suốt chiều dài lịch sử tồn tại và phát triển, cho đến bây giờ nó vẫn sáng chói. Để duy tŕ và ǵn giữ điều này, những người có liên quan đều phải ra sức nhổ cỏ, nhặt sạn, để làm trong sáng, và bảo tồn di sản Đông y. Khi tôi viết bài này, mục đích chỉ có như vậy,

thầy thiệt là cao cả..cảm ơn thầy v́ tất cả
thầy đả khai thông thông huyệt đạo trong đầu của chúng em.bấy lâu nay nó cử âm u.u tối.
thiệt may mắn khi được đọc những ḍng chữ trên của thầy..



một lần nữa cảm ơn thầy....
thiện nhân:
 
Reply with a quote
Replied by justme (Hội Viên)
on 2012-05-06 04:02:17.0
hihi em chào Thầy Quang Thống,

Cảm ơn Thầy đă bỏ công sức để cung cấp thông tin đúng đắn và đầy đủ, nếu ai cũng tặc lưỡi bỏ qua những thông tin "ngoài lề" và sai sót như Thầy đă nêu như trên th́ đúng là lớp trẻ sẽ măi măi không có cơ hội biết được đâu là đúng đâu là sai. Đông Y sẽ luôn luôn bị hiểu nhầm và giá trị bị đánh giá thấp hix hix.

Theo sự t́m hiểu của em th́ hiện nay Nam dược đă có người nối gót Dược Sư Tuệ Tĩnh và GS Đỗ Tất Lợi, đó chính là Dược sĩ, Lương y Đào Kim Long. Ông cũng đă xây dựng 1 website để truyền tải và giúp mọi người tiếp cận Nam Y Đạo Pháp (tên trang web) một cách dễ dàng và cùng nhau "Xây dựng nền y học thuần Việt gọi là Nam Y" - đây là khẩu hiệu của Nam Y Đạo Pháp.

Just nghĩ có thể Thầy và các Lương Y khác cũng quan tâm nên copy đường link dẫn đến trang web của Nam Y Đạo Pháp vào đây để mọi người cùng t́m hiểu:

http://namydaophap.net/

Chúc Thầy cùng toàn thể ACE trên diễn đàn ngày cuối tuần vui vẻ.

Just

 
Reply with a quote
Replied by lamthien (Hội Viên)
on 2012-05-07 10:19:49.0
một bài viết thật sự rất ý nghĩa và sâu sắc em vỡ lẽ ra nhiều điều.,hj,mong các thầy có nhiều bai nữa để bọn em học hỏi...hi
 
Reply with a quote
Replied by hoc tro (Hội Viên)
on 2012-10-28 08:56:51.0
xin được cảm ơn bài viết của thầy Quang Thống. hoc tro đang học YHCT, nhờ thầy mà hoc tro nhận ra ḿnh chưa thấy được phần da của YHCT.
 
Reply with a quote
Replied by tranhuu76 (Hội Viên)
on 2013-01-05 12:47:02.0
Chào Thầy Quang Thống!
T́nh cờ tôi đọc được bài viết này của thầy tôi xin có một số ư kiến sau:
Trước hết tôi xin kính phục về kiến thức và tŕnh độ Đông y của Thầy. Tôi cũng rất khâm phục về tinh thần chia sẻ, truyền lại những kinh nghiệm quư báu cho thế hệ sau nhằm bảo tồn những giá trị vô giá của Đông y mà ngày nay đang bị xem nhẹ.

Tôi chắc chắn là thầy là người nghiên cứu rất nhiều về Dịch học. Nhưng tôi không đồng ư về quan điểm thầy cho rằng Huyệt đạo và đường kinh hay nền tảng của Đông Y xuất phát từ Dịch học mà nó phải được đúc kết và h́nh thành nên từ Thực tiễn và Lư thuyết chữa bệnh hàng ngàn năm qua của các bậc Y sư. Việc giải phẫu tử thi để t́m huyệt đạo, đường kinh nội tạng là thực tiễn để chứng minh lư thuyết, ngược lại lư thuyết cũng nhờ đó mà h́nh thành. V́ vậy không thể phủ nhận việc mổ xẻ tù nhân là không có.

Công nghệ hiện nay đang rất phát triển, con người càng ngày càng tiến lên với Khoa học kỹ thuật. Nhờ đó mà chúng ta chẩn đoán bệnh nhanh hơn, chính xác hơn. Tôi cũng thấy rằng nhờ vậy mà những giá trị của Đông y cũng được ngày càng khẳng định. Bằng chứng là xu hướng ngày nay chúng ta chữa bệnh dùng ĐÔNG -TÂY Y kết hợp đă đem lại những hiệu quả tuyệt vời, giúp cứu chữa được nhiều bệnh nhân, giảm chi phí tiền bạc, thời gian.

Thầy Ngọc là người đă đơn giản hóa việc bắt mạch, luận bệnh theo Ngũ Hành của Đông Y căn cứ trên các chỉ số của các máy đo Huyết áp, Oxymetter, máy đo Đường huyết, máy đo nhiệt độ¿ một cách rất khoa học mà bản thân tôi và rất nhiều người đă áp dụng và kiểm chứng cứu chữa được rất nhiều ca mà có thể bác sỹ phải dùng đến phẫu thuật rất tốn kém.

Chúng ta không nên phân biệt ĐÔNG Y và Tây Y mà nên nghĩ rằng mục đích cao cả cuối cùng của người Thầy thuốc là cứu chữa người bệnh. Nếu học kiến thức Đông Y cổ truyền mà không dựa vào những thiết bị của Tây Y th́ phải mất một thời gian rất dài để một thầy thuốc Đông y có thể bắt mạch chẩn bệnh được. Tại sao chúng ta không sử dụng Khoa học Kỹ thuật sẵn có để rút ngắn thời gian và chữa bệnh vẫn hiệu quả trong khi để có được kiến thức như thầy Quang Thống phải mất rất nhiều thời gian và tâm huyết.

Trên trang http://khicongydaotoronto.com/forum/index.php
trong thời gian rất ngắn chúng tôi vừa tự học chữa bệnh cho bản thân ḿnh vừa giúp đỡ người khác chữa rất hiệu quả. Bản thân tôi thấy rằng một người ngoại đạo như ḿnh trong thời gian ngắn nhờ lư thuyết của thầy Ngọc mà hiểu được sự kỳ diệu của Đông Y, khơi mở cho tôi được rất nhiều điều không chỉ trong lĩnh vực chữa bệnh mà cả về triết học Phương Đông.

Trên đây chỉ là một số ư kiến cá nhân của tôi, nếu có ǵ mạo phạm xin thầy lượng thứ.

Trần Hữu

 
Reply with a quote
Replied by MangCut (Hội Viên)
on 2013-01-07 14:15:35.0
Bể học mênh mông, kiến thức của Đông y rất bao la, thâm thúy. Tôi cũng đồng cảnh ngộ với bạn. Sử dụng các dụng cụ của Tây y như máy đo áp huyết, đo đường huyết, đo mỡ máu, ống nghe tim để hỗ trợ học Đông y. Sau nhiều năm học hỏi kiểu Đông-Tây kết hợp, nói chuyên với các bác sỹ Tây y tôi mới biết ḿnh chưa đụng được vào phần vỏ của Tây y, nói chuyện với các bậc lương y của Đông y tôi mới biết là ḿnh chưa đụng được tới phần da của Đông y. Đúng là muốn đạt được tŕnh độ như thầy Thống phải mất nhiều năm chuyên cần v́ vậy Đông y mới chia ra bậc Thượng Công, Trung công, Hạ công và Dung y.

Tôi đọc Nạn kinh điều 20 có đoạn ¿Âm Dương cùng thay nhau để thừa lên nhau, để phục với nhau. Mạch "cư" tại Âm bộ, thế mà, ngược lại, lại thấy Dương mạch hiện ra. Ta gọi đây là Dương "thừa lên Âm". Mạch tuy thường trầm sắc mà đoản, đây gọi là trong Dương đă "phục" sẵn Âm. Mạch "cư" tại Dương bộ, thế mà, ngược lại, lại thấy Âm mạch hiện ra. Ta gọi đây Âm "thừa lên" Dương. Mạch tuy thường phù hoạt mà trường, đây gọi là trong Âm đă ¿phục¿ sẵn Dương. Khi bị "trùng Dương" th́ bệnh cuồng, khi bị "trùng Âm" th́ bệnh điên. Khi thoát Dương th́ trông thấy quỷ, khi bị thoát Âm th́ mắt bị mù." Tŕnh độ xem mạch như vậy là bậc Thượng Công. Sau hơn 5 năm sử dụng các loại máy để hỗ trợ học Đông y, tôi mới biết rằng mạch học là bộ môn mà không thể có máy móc nào thay thế được v́ làm ǵ có máy móc nào đo được âm dương?. Đúng là nó rất khó nhưng làm thầy thuốc Đông y mà không học nổi bộ môn bắt mạch, không thấu hiểu được âm dương, chỉ có dăm bài thuốc cổ phương xài đi xài lại th́ có khác ǵ Dung y. Từ đó tôi chuyên tâm học hỏi. Không giám nói là tôi biết chuẩn mạch nhưng xem mạch để biết được những thông tin mà bạn dùng máy để đo quả thật không khó.
MangCut

 
Reply with a quote
Replied by quangthong02 (Hội Viên)
on 2013-01-08 12:30:45.0
Chào Tranhuu76!
Cảm ơn Tranhuu đă thẳng thắn đặt vấn đề, những câu hỏi và chất vấn rất chân t́nh. Mangcut đă nói rất gọn, rất đầy đủ và rơ ràng rồi, tôi cũng không bàn sâu nữa. Tôi chỉ xin trả lời thêm một số vấn đề c̣n lại.
Về huyệt đạo và kinh lạc, tôi khẳng định thêm một lần nữa là không có chuyện mổ xẻ. V́ kinh lạc và huyệt đạo là vô h́nh, nên có mổ mấy ngàn năm cũng không thấy, chỉ có thể nhận biết nó qua cái nh́n của dịch học, và vũ trụ quan mà thôi. Nếu Tranhuu muốn hiểu ư câu nói này của tôi, T.H cứ nghiên cứu dịch học rồi sẽ thấy. Ngay cả việc nghiên cứu nội tạng, chưa có kinh văn nào nói đến việc viêm, u, nhiễm mỡ, Vius... trong tạng phủ, nhưng chỉ có kết luận rất đơn giản rằng: Hàn, Nhiệt, Hư, Thực, Biểu, Lư, Âm, Dương. Không những kết luận, mà mấy ngàn năm trước Đông y đă chữa những bệnh về tạng phủ một cách đơn giản, nhẹ nhàng, trong khi các bệnh về tạng phủ, Y học hiện đại vẫn c̣n đang phải lúng túng, không biết phải giải quyết như thế nào. Như tôi đă từng nói, thời đại bây giờ là thời đại của suy thoái về trí tuệ, và là sự ngự trị của bộ năo ngoài (máy móc). Nếu học sâu về đông y, T.H sẽ thấy cái đạo của một người làm thầy thuốc nó lớn đến mức nào, huống hồ ǵ lúc bấy giờ, các thầy thuốc giỏi đều hiểu sâu về dịch học, nắm rơ cái đạo của vũ trụ trời đất, sao nỡ cầm dao mổ tử tù để nghiên cứu? Thật sự những điều thầy Ngọc nói không phải là bởi thầy Ngọc nói, tôi đă nghe rất nhiều các thầy dạy trong trường nói (nói theo sách), rồi các sách về Đông y chép, rồi các giảng viên dạy về Đông y ở Trung Quốc cũng nói. Do nghe quá nhiều cách nói lặp lại đó, mà người nói không hề suy nghĩ, nên tôi mới lên tiếng. Kể cả việc tôi phải chỉnh lại một số câu trong văn bản thầy Ngọc đăng, là v́ cái sai này nó vốn nằm trong các bài viết của thầy Hoàng Duy Tân (có thể do khối lượng công việc quá lớn, nên thầy Tân viết sai. Từ đó, ai dùng lại các bài của thầy Tân mà không chỉnh sửa th́ cũng vô t́nh bê nguyên văn cái sai này vào trong cách diễn tả của ḿnh).
Về việc Khoa học hiện đại hỗ trợ cho Đông y phát triển th́ tôi đồng ư, nhưng chắc chắn rằng, trong câu trên, ư của T.H muốn nói rằng "Y học hiện đại hỗ trợ cho Đông y phát triển". Thật ra, khoa học hiện đại hỗ trợ cho Đông nhiều mặt lắm, nhưng tŕnh độ Đông y đă đứng ở đỉnh cao cách đây mấy ngàn năm rồi, về sau này, chẳng c̣n sách vở nào nói cho nó sáng hơn được nữa, chỉ có các sách nhắc lại, mở rộng ra cho Đông y được phù hợp với ư thức và cách nghĩ của từng thời đại mà thôi. Tôi chỉ đồng ư rằng khoa cấp cứu hồi sức của Tây y là khoa thực tế nhất, rồi đến khoa phẫu thuật chỉnh h́nh. Phải dùng đến các khoa này, là v́ người bệnh vốn có thời gian dài dùng thuốc tây, hoặc không chịu điều trị, và điều dưỡng hợp lư, nên phải dùng đến các khoa này. Ngoài ra, bất cứ một bác sĩ tây y nào cũng tự hiểu rằng, họ chỉ hỗ trợ cho bệnh nhân trong giai đoạn cơ thể c̣n khả năng tự phục hồi thôi, nếu bệnh tái phát th́ đối với họ đây là vấn đề khá vất vả. Trên thực tế, thuốc tây chỉ là "hỗ trợ giai đoạn sơ phát", nếu không có sự tự phục hồi của cơ thể, th́ chẳng có bệnh nào khỏi cả (tôi biết nói câu này sẽ chạm tự ái các bác sĩ tây y. Nhưng trong trường lớp, họ đă được học và hiểu điều này). V́ quan điểm của Tây và Đông y khác nhau như ban ngày và ban đêm, kẻ đi hướng tây, người đi hướng đông, nên việc kết hợp với nhau cho đến nay vẫn là điều không thể.
Trên thực tế, một người thầy thuốc là người có trách nhiệm nắm giữ, điều chỉnh, và chịu trách nhiệm với tính mạng và sức khỏe của người bệnh, v́ vậy, cái học phải đ̣i hỏi tính chuyên môn sâu, nghiêm túc, và trung thực. Không thể dựa trên máy móc mà rời bỏ thực tế. Không hiếm chuyện vào bệnh viện khám một cơn đau dữ dội, sau khi kiểm tra bằng máy, các bác sĩ không phát hiện được bệnh ǵ, trong khi bệnh nhân đau kịch liệt (các bác sĩ trẻ bây giờ không chịu đào sâu triệu chứng lâm sàng, v́ nghĩ rằng ḿnh học xong ra th́ chỉ việc đọc cho giỏi bảng xét nghiệm là được, đă có máy móc thay thế rồi, cùng lắm cứ kết luận:"đau dây thần kinh, hoặc rối loạn thần kinh là được"). Với Đông y, hay Tây y, vấn đề tư vấn cho bệnh nhân điều trị bệnh là vấn đề quan trọng. Việc điều trị bệnh có tư vấn của thầy thuốc khác với việc bệnh nhân tự điều trị bệnh với một kiến thức mơ hồ về bệnh tật. Chính v́ vậy, Đông y không thể đơn giản hóa đến mức ai cũng có thể tự làm thầy thuốc cho ḿnh. Muốn làm thầy thuốc th́ phải học hành có hệ thống, v́ trách nhiệm của thầy thuốc cực kỳ lớn và nặng.
Thực sự mà nói, có muốn không phân biệt Đông Tây y cũng không được. V́ thầy thuốc Đông y không có kiến thức chuyên sâu về Tây y, nên không thể tự ư phối hợp; ngược lại, một bác sĩ Tây y cũng không thể chuyên sâu về Đông y (ngoại trừ khi rời bỏ hẳn Tây y, để nghiên cứu về Đông y, như một số các Bác sĩ hiện tại và Đương thời của Việt Nam). Tôi không có ư chê bai tây y, nhưng khi nói th́ phải nói đúng sự thật. Đa phần, những người bệnh phát lần đầu, có điều trị Tây y, sau khi cơ thể phục hồi, do tâm lư sợ bệnh khiến họ có chế độ ăn uống, luyện tập điều độ, nhờ đó mà cơ thể họ c̣n có nhiều cơ hội cho những lần tự phục hồi về sau. Những người đến với Đông y là những người không thể tự phục hồi do điều kiện sống và làm việc đặc thù của họ, lúc bệnh chuyển nặng, đi khắp các bệnh viện, các bác sĩ, nhưng không giải quyết được th́ họ chọn Đông y để điều trị. Có bao giờ T.H tại sao Đông cứ phải giải quyết "đống tai nạn", c̣n Tây y th́ cứ giải quyết phần nhẹ nhất? khi bệnh nhân mang bệnh nặng vào bệnh viện th́ bị cac Bs mắng: "Tại sao bây giờ mới mang đến"(thật ra có đến sớm th́ cũng vậy thôi(!)). Thật ra, các Bs tây đa số họ vốn đă xem thường Đông y (tôi nói vậy hơi quá khích. Nhưng thực tế là như vậy). Có thể do nhiều thầy thuốc Đông y chỉ giỏi nói mà không làm được; không chịu học, hoặc cách học mơ hồ, cách diễn đạt một cách huyền bí, không khoa học, để người ta xem thường. Nhưng thái độ xem thường mà không t́m hiểu mới chính là sự phân biệt. Tôi xin khẳng định rằng: từ cổ chí kim, người thầy thuốc Đông y, muốn chữa được bệnh th́ phải học, phải dùng cái đầu và sự linh hoạt của học thuật mà chữa bệnh, chứ không thể dùng máy thay thế được (tôi nói như vậy là dựa trên lâm sàng nhiều năm).
Qua việc T.H chữa được bệnh cho bản thân và nhiều người, tôi thấy lại càng hănh diện về Đông y. Thực ra, trong Đông y có phương pháp "Đạo Dẫn", bây giờ vẫn c̣n sử dụng để trị bệnh. Phương pháp này gồm có khí công, xoa bóp... và thấy Ngọc đă kết hợp phương pháp này, với các phương pháp khí công khác nhau để trị bệnh. Trong phép chữa bệnh, đây chính là phương pháp cao nhất. Nhưng người học cần có minh sư, và hiểu khái quát về nội dung lư luận, chẩn đoán, điều trị học của Đông y.
Tôi cũng xin Tranhuu hiểu rằng, tôi rất kính trọng và nể phục những đóng góp to lớn của thầy Ngọc, cũng như sự ảnh hưởng của thầy đối với nhiều người bệnh. Nhưng đă bước vào ngành y (Đông hoặc Tây y cũng vậy), th́ phải có thái độ nghiêm túc với nghề. Những ǵ sai sót của người trong ngành, th́ không thể v́ sự vị nể, hay t́nh cảm đối với người đó mà không nói ra. Bản thân tôi cũng sẵn sàng đón nhận tất cả sự chỉ bảo khách quan của khác để tự thân tiến bộ. Khi tôi dám nói, là tôi đă dám đón nhận. T.H đừng v́ vậy mà nghĩ khi T.H đặt vấn đề như vậy là mạo phạm đến tôi.
Một lần nữa xin cảm ơn Tranhuu76 đă đặt những câu hỏi rất thẳng thắn và chân t́nh!
Thân ái!
Quang Thống.
 
Reply with a quote
Replied by tranhuu76 (Hội Viên)
on 2013-01-09 20:52:57.0
Chào Thầy Quang Thống và các bạn,
Em cảm ơn thầy đă nhiệt t́nh chỉ bảo tận t́nh.
Việc lư luận Đ Y Có sự khẳng định của Đạo học và Dịch học là hoàn toàn không thể chối từ, ví như việc các ngũ tạng lục phủ ứng vói các hành như Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Tạng thuộc Âm, Phủ thuộc Dương... Các tạng phủ theo ngũ hành tương sinh tương khắc hỗ trợ trong việc luận bệnh và trị bệnh rất đúng. Nó thể hiện sự huyền diệu của Đ Y mà T Y không thể luận ra hay máy móc nào chụp chiếu lên được.
Nhưng em vẫn muốn áp dụng cái hay, cái tinh túy của T Y để bổ trợ cho khám định bệnh và chữa bệnh của Đ Y.
Ví như biết được biểu lư th́ có thể dựa trên siêu âm chụp chiếu , nếu các tạng phủ có khối u hay tổn thương đến thực thể th́ ḿnh đă có thể khẳng định chắc chắn bệnh thuộc vế Lư chứ không c̣n ở Biểu, Hay dùng máy đo nhiệt để đo nhiệt ở cách huyệt đạo để biết được huyệt nào bị tắc,tắc hư hay thực, dùng máy đo đường ở huyệt Toản Trúc để biết được mắt có thiếu đường hoặc dư đường là nguyên nhân làm cho mắt mờ hay loạn thị ¿mới đây em gặp trường hợp bị đau ở cổ tay, Bác sỹ nhận định là viêm gân cổ tay dự kiến phẫu thuật. Nhưng em chỉ lấy máy đo nhiệt kế đo ở vùng gáy cạnh các đốt sống,vùng huyệt trên bả vai và cánh tay , em đă phát hiện một số huyệt bị tắc . em dùng kim châm tiểu đường châm và nặn máu khai thông huyệt đạo bị tắc,đơn giản chỉ làm hai lần là bệnh nhân đă cử động b́nh thường bệnh thuyên giảm đến trên 80 % và không cần phải đi bác sỹ nữa.
Ví dụ bài của Thầy Ngọc áp dụng máy móc của T Y để chẩn bệnh như sau
Đo Áp Huyết Sẽ Biết Được Cách Chữa Đúng Vào Những Bệnh Thuộc Khí-Huyết Hư-Thực, Hàn-Nhiệt
Tiêu chuẩn áp huyết theo KCYD :
90-95 (1 tuổi đến 5 tuổi) mạch nhanh không chính xác.
95-100/60-65mmHg, mạch tim đập 60 là áp huyết ở tuổi thiếu nhi.(6 tuổi-12 tuổi)
100-110/60-65mmHg, mạch tim đập 65 là áp huyết ở tuổi thiếu niên (13 tuổi-17 tuổi)
110-120/65-70mmHg, mạch tim đập 65-70 là áp huyết ở tuổi thanh niên (18 tuổi-40 tuổi)
120-130/70-80mmHg, mạch tim đập 70-75 là áp huyết ở tuổi trung niên (41 tuổi-59 tuổi)
130-140/80-90mmHg, mạch tim đập 70-80 là áp huyết ở tuổi lăo niên (60 tuổi trở lên)
Thí dụ lấy tiêu chuẩn áp huyết ở lứa tuổi trên 60 :
130-140/80-90mmHg, mạch tim đập 70-80 là áp huyết ở tuổi lăo niên (60 tuổi trở lên)
Số thứ nhất 130-140 là tâm thu, chỉ áp lực Khí đẩy huyết, thuộc Khí. Số thứ hai 80-90 là tâm trương chỉ lượng máu qua van tim, máu qua ít van tim mở hẹp lại, lượng máu qua nhiều van tim mở to ra, nên số thứ hai biết được t́nh trạng của Huyết. Số thứ ba chỉ nhịp tim chậm thuộc Hàn, nhịp tim nhanh thuộc Nhiệt.
A-Những bệnh thuộc Khí theo đông y có những số đo áp huyết như sau ở tuổi trên 60 :
Khí Thực : trên 150/80-90mmHg nhịp tim 70-80
Khí Hư : Dưới 120/80-90mmHg nhịp tim 70-80
Khí Hàn : 130-140/80-90mmHg nhịp tim dưới 65
Khí Nhiệt : 130-140/80-90mmHg nhịp tim trên 90
Khí Thực Hàn : Trên 150/80-90mmHg nhịp tim dưới 65
Khí Thưc Nhiệt : Trên 150/80-90, nhịp tim trên 90
Khí Hư Hàn : Dưới 120/80-90mmHg nhịp tim dưới 65
Khí Hư Nhiệt : Dưới 120/80-90mmHg nhịp tim trên 90
B-Những bệnh thuộc Huyết theo đông y có những số đo áp huyết như sau ở tuổi trên 60 :
Huyết Thực : 130-140/ trên 90mmHg nhịp tim 70-80
Huyết Hư : 130-140/ dưới 70mmHg, nhịp tim 70-80
Huyết Hàn, Huyết Nhiệt : Không có trường hợp này mà lệ thuộc vào Khí Hư hay Thực
C-Những bệnh thuộc vừa Khí vừa Huyết theo đông y có những số đo áp huyết như sau ở tuổi trên 60 :
Khí và Huyết Thưc : Trên 150/trên 90mmHg nhịp tim 70-80
Khí và Huyết Hư : Dưới 120/dưới 70mmHg nhịp tim 70-80
Khí và Huyết Thực Nhiệt : Trên 150/trên 90mmHg nhịp tim trên 90
Khí và Huyết Thực Hàn : Trên 150/trên 90mmHg nhịp tim dưới 65
Khí và Huyết Hư Nhiệt : Dưới 120/dưới 70mmHg nhịp tim trên 90
Khí và Huyết Hư Hàn : Dưới 120/dưới 70mmHg nhịp tim dưới 65
Khí Thực Huyết Hư Nhiệt : Trên 150/dưới 70mmHg nhịp tim trên 90
Khí Thực Huyết Hư Hàn : Trên 150/dưới 70mmHg nhịp tim dưới 65
Khí Hư Huyết Thực Nhiệt : Dưới 120/trên 90mmHg nhịp tim trên 90
Khí Hư Huyết Thực Hàn : Dưới 120/trên 90mmHg nhịp tim dưới 65
Tất cả những trường hợp áp huyết như trên, đối với tây y không phải là bệnh, nên không thể biết cách chữa, nhưng đông y bắt mạch chính xác và kiểm chứng lại bằng máy đo áp huyết sẽ có những con số cụ thể, từ đó mới có cách chữ đúng theo phương pháp Đối Chứng Trị Liệu Lâm Sàng, bằng thuốc hay ăn uống bằng Tinh điều chỉnh tăng giảm Huyết, cách tập Khí để điều chỉnh tăng giảm Khí, điều chỉnh Thần ở Đan Điền Thần tăng nhiệt hay Đan Điền Tinh ở huyệt Khí Hải giảm nhiệt.
D-Trường hợp đặc biệt :
Đối với tây y :
Khi nhịp tim cao hơn 120 mà cơ thể tăng nhiệt là sốt cao, có hai loại : máu nhiễm trùng và máu không nhiễm trùng, nhưng không biết Khí hay Huyết Hư hay Thực đẻ có cách chữa khác nhau như dông y.
C̣n trường hợp nhịp tim nhanh, nhưng đo nhiệt kế không có sốt, tây y thử máu không có nhiễm trùng th́ bó tay, trường họp này đông y gọi là nội nhiệt ngoại hàn.
Riêng trường hợp hư nhiệt giả hàn, hư hàn giả nhiệt thuộc bệnh nan y, đông y gọi là thương hàn, nhưng vẫn không phát hiện ra được dấu hiệu sắp bị bệnh ung thư thực chứng và hư chứng.
Ung thư theo kinh nghiệm bằng máy đo áp huyết so với tiêu chuẩn tuổi là thiếu máu trầm trọng trong suốt thời gian dài 30-40 năm khi ở tuổi người lớn mà áp huyết chỉ bằng trẻ em c̣n trong bụng mẹ, áp huyết tâm thu thuộc khí dưới 80 :
Khi cơ thể thiếu khí (dưới 80) sẽ không đủ khí lực đẩy máu tuần hoàn theo đông y, nhưng theo tây y, không đủ oxy để duy tŕ công thức máu Fe2O3 làm mất máu chỉ c̣n lại chất sắt Fe2, nhưng không thể bồi bổ máu cho cơ thể thêm chất sắt sẽ dư thừa. Ngược lại theo Khí Công cơ thể dư chất sắt chỉ cần tập khí công tăng thêm oxy cho máu th́ tế bào máu được phục hồi, nhưng nếu cơ thể thiếu lượng máu, th́ tập khí công th́ khí dư huyết vẫn thiếu, nên vẫn cần bồi bổ huyết bằng ăn uống hay chích B12 và tập bài Nạp Khí Trung Tiêu, Đứng Hát Kéo Gối Lên Ngực làm tăng khí huyết, tang áp huyết và tăng hồng cầu.
Những bệnh ung thư thường có áp huyết như :
80/70-80mmHg nhịp tim 60 người lạnh chân tay lạnh, thuộc chứng hư măn tính
80/70-80mmHg nhịp tim 120 trong người nóng (hư nhiệt) chân lạnh, bàn tay nóng, mặc áo ấm đắp chăn ấm.
Tạng phủ nào trong cơ thể thiếu máu đến nuôi dưỡng, tế bào nơi đó sẽ bị suy yếu dần trở thành tế bào ung thư, nên tây y xác nhận ung thư không có vi trùng, nhưng không t́m được nguyên nhân gây ra bệnh ung thư v́ không biết nguyên nhân do khí huyết bằng cách kiểm chứng bằng máy đo áp huyết.
Khi không có tạng phủ nào có dấu hiệu tế bào ung thư, th́ ung thư đó thuộc về ung thư máu.
Cách chữa đúng được kiểm chứng theo dơi áp huyết tăng dần, đúng và đủ theo tiêu chuẩn tuổi. Cách chữa sai khi áp huyết giảm dần xuống 70mmHg th́ bệnh nhân chết.
Để pḥng ngừa ung thư, những ai có áp huyết dưới 100 cần chích B12 và ăn uống những thức ăn bổ máu, tập luyện khí công.
Theo đông y ung thư không có di căn, khí huyết hư không truyền bệnh theo ṿng tương khác, mà chỉ truyền theo ṿng tương sinh mẹ con.
Nơi gọi là di căn là nơi tế bào đă thiếu máu sẵn, nhưng chỉ có nơi có nhiều tế bào thiếu máu được phát hiện ra trước, rồi nơi khác theo thời gian cơ thể thiếu máu tiếp sẽ bị phát hiện ra sau, v́ theo tây y khi chữa ung thư gọi là khỏi bệnh th́ áp huyết vẫn ở mức thiếu dưới tiêu chuẩn tuổi.
Những người có bệnh cao áp huyết mà uống thuốc hạ áp huyết xuống dưới tiêu chuẩn tuổi, theo cách chẩn mạch của đông y cũng sẽ có biến chứng thành bệnh khác. .. ¿
Em nhất trí là muốn chữa bệnh theo Đ Y cần phải đi sâu vào nghiên cứu về luận bệnh theo triết học phương Đông . Con người là vũ trụ thu nhỏ, em sẽ cố gắng học hỏi để nâng cao kiến thức của ḿnh để giúp được nhiều người hơn .Nhưng em vẫn giữ quan điểm học hết thảy những tinh hoa của nhân loại mà không phân biệt cái nào, v́ kiến thức là bao la nó chỉ phụ thuộc vào ư chí mục đích của người sử dụng nó .
Một lần nữa em rất chân thành cảm ơn Thầy

Trần Hữu



 
Reply with a quote
Replied by quangthong02 (Hội Viên)
on 2013-01-10 07:51:42.0
Chào Tranhuu!
Tranhuu quả là người có thái độ học hỏi rất say mê. Chắc chắn sau này việc học của em sẽ không dừng lại. Những ǵ tôi nói, sau này em sẽ thấm thía nhiều hơn.
Trong Đông y, các kiến thức đều được mă hóa dưới dạng thuật ngữ, và các thuật ngữ này mới chuyển tải hết, nói lên hết các phạm trù bệnh học và điều trị học.
Nếu em ở nước ngoài, th́ em sẽ thấy các sách y học đông phương của các bác sĩ nước ngoài bàn rất nhiều đến việc t́m ra sự tương đồng giữa việc đo huyết áp, nhịp tim với kết luận trong bệnh học lâm sàng của Đông y. Các công tŕnh nghiên cứu này đă được làm từ lâu rồi. Đặc biệt ở Việt Nam, thầy Lê Văn Sửu cũng đă nghiên cứu và chế tạo thành công máy khám bệnh bằng phương pháp đo Kinh lạc, máy này giúp giảm rất nhiều thời gian khám bệnh, và phát hiện sớm bệnh nan y, các khối u trong cơ thể. Nói như vậy để em thấy rằng, không phải các thầy thuốc Đông y không biết đến các điều đó, nhưng những phát minh và nghiên cứu đó chỉ để dùng cho các bác sĩ tây y muốn t́m hiểu về đông y, nghiên cứu Đông y dựa trên kiến thức tây y của họ mà thôi. Đồng thời, giúp những người bệnh nhân không có chuyên môn, có thể có một khái niệm sơ đẳng về bệnh tật của ḿnh. Đối với các thầy thuốc Đông y đă học chuyên sâu, th́ những nghiên cứu này không nói lên được điều ǵ cả; với người mới học th́ rất nguy hiểm, v́ nó làm người học đi vào một lối đi nửa mới nửa cũ, nửa tây nửa ta, không chịu tiến bộ hơn (v́ đối với người mới học th́ đây là những cơ sở vững chắc cho lâm sàng rồi, không cần phải học thêm nữa). Chắc chắn thầy Ngọc khi đưa ra bảng tổng kết trên là đưa với tư cách là người đă từng nghiên cứu chuyên sâu về Đông y rồi. Điều đó cho thấy, thầy đưa ra là đưa cho người không biết về Đông y, muốn biết rơ về bệnh tật của ḿnh. C̣n với thầy thuốc Đông y th́ những nghiên cứu này không có tính học thuật và chuyên môn.
Trong Đông y, nói về ung thư rất phức tạp, không đơn giản như nhiều người vẫn nghĩ. Ung thư theo nghĩa của Đông y th́ chữa trị được (chính là các ung nhọt ở một mức độ chưa nhiễm trùng máu); ung thư theo tây y th́ lại khác. Ung thư của Tây y trong Đông y chính là các chứng nằm trong phạm vi: "anh, lựu, nham, thất vinh, trưng, hà, bĩ, khối..." Hiện tại, trong Đông y hiện đại, ung thư được gọi là "nham chứng". Trong Đông y, các chứng này đều có di căn. Đa phần Ung thư của Tây y, trong giai đoạn đầu đều có thể điều trị được (v́ Đông y phân tích ra nhiều chứng khác nhau. Nhưng tây y cho tất cả các chứng nằm trong phạm vi này đều là ung thư). Các chứng ung thư không trị được (kể cả bằng phương pháp Đông y) đa phần là các chứng thuộc tiên thiên (di truyền), nhiễm độc... Tôi chỉ nói đơn giản thôi, v́ ung thư là một phạm trù bệnh chứng không đơn giản để nói một cách đơn giản. Đồng thời, đây cũng là một chủ đề tế nhị, không thể phát ngôn khinh xuất, khiến người bệnh hiểu lầm mà dẫn đến ngộ trị. V́ vậy, việc căn cứ trên huyết áp, để nhận biết và ngăn ngừa ung thư là việc cần phải xem lại.
Chúc Tranhuu luôn say mê nghiên cứu học hỏi, và đạt được nhiều thành công trên con đường y lộ!
Thân ái!
Quang Thống.
 
Reply with a quote
Replied by MangCut (Hội Viên)
on 2013-01-10 13:49:39.0
Quote:
Originally posted by tranhuu76
Nhưng em vẫn giữ quan điểm học hết thảy những tinh hoa của nhân loại mà không phân biệt cái nào, v́ kiến thức là bao la nó chỉ phụ thuộc vào ư chí mục đích của người sử dụng nó .
Chào Thầy Quang Thống và Tranhuu,
@Thầy Quang Thống: Qua những giảng giải của thầy mà tôi đă vỡ ra được thêm nhiều điều. Tôi cũng như các bạn học viên rất cám ơn th́ giờ quư báu của thầy và tấm ḷng quảng đại của thầy luôn sẵn sàng chia xẻ, nâng đỡ và khuyến khích giới trẻ.

@Tranhuu: qua bài viết của bạn tôi thấy được nhệt tâm của bạn rất lớn. Tôi đoán bạn bắt đầu nghiên cứu y học chỉ chừng vài tháng thôi. Nhiệt tâm này sẽ giúp bạn đào sâu hơn vào chuyên môn. Y học là một bộ môn khó nhất và cao cả nhất đ̣i hỏi người học phải rất chuyên cần và nghiêm túc. Tôi từng nói chuyện với 1 bác sỹ chuyên khoa thần kinh Tây y rất giỏi cả trên 20 năm trong nghề. Tôi hỏi bác sỹ đă học được hết tinh hoa của nghành y chưa, ông ta trợn mắt "làm sao mà học hết được. Ngay cả tinh hoa của một chuyên khoa tôi cũng chưa đạt tới được". Tôi hỏi các Lương y Đông y rất giỏi cùng một câu hỏi người nào cũng nói càng học nhiều càng thấy là ḿnh không biết ǵ. Như vậy bạn muốn học hết thảy những tinh hoa của nhân loại tôi e là bạn không đủ th́ giờ đâu.
 
Reply with a quote

<< Trang trước 1 2 3 Trang kế >>

<< Trả Lời >>

Nội Quy | Góp Ý | © 2009 - 2019 yhoccotruyen.org